₪ Cao Thủ Học Đường( Hai Lớp Học Đối Đầu) ₪

Ngày: 18/01/2013
Đăng bởi: Wap Truyện
Lượt xem: 28650

con nhỉ ? Ước gì bây giờ mẹ có thể chạy đến ôm con vào lòng và thủ thỉ kể cho con những câu chuyện cổ tích.

Mẹ nhớ con lắm .

“ Ngày …tháng …năm..

Hôm nay ngang qua cổng trường, mẹ thấy con ăn rất ít, căn teen trường nấu không ngon hả con? Mẹ xin lỗi, đáng nhẽ mẹ phải là người chăm chút cho con từng bữa cơm mới phải “

“ Ngày tháng năm

Vậy là con mẹ đã thành thiếu nữ rồi, tuổi mười tám con đã có thể tự đi trên đôi chân của mình, đáng nhẽ bây giờ mẹ phải là người chỉ dạy cho con những hành trang để bước vào đời , vậy mà, mẹ lại là một người mẹ vô dụng, chỉ biết đứng nhìn con từ xa, nhớ con lắm, mẹ nhớ con da diết. Con gần đó, mà sao xa quá Thủy ơi, mẹ không với tới nữa rồi, trái tim mẹ đang rất đau con hiểu không, rất đau “

“ Ngày …tháng …năm

Sân bay đông nghẹt người, dáng con khuất dần , vậy là con xa mẹ thật rồi. Nước Anh xa xôi quá, biết bao giờ mẹ mới co thể gặp lại con đây, mẹ chỉ biết ngồi đây, cầu bình an cho con thôi, con gái yêu của mẹ, mẹ rất yêu con “

“ Ngày …tháng …năm

Mẹ xin lỗi Thủy ơi, gặp con trong phòng giám thị, mẹ đã muốn lao ngay tới mà ôm chầm lấy con, nhưng lí trí không cho mẹ làm thế, mẹ đã bỏ rơi con 20 năm nay, mẹ không đủ tư cách để làm chuyện đó, cũng chẳng dám ôm con, mẹ sắp đi xa rồi, đôi mắt này không thể dõi theo con được nữa, nói lời yêu thương làm gì nữa chứ, con hận mẹ lắm phải không ??? Thủy, 20 năm qua chẳng đêm nào mẹ ngủ được, mẹ nhớ con, nhớ cả cái bàn tay bé xíu của con buông dần vạt áo mẹ. Nếu ngày đó mẹ chịu đựng thêm một chút, nếu ngày đó mẹ không dại dột làm theo lời thách đố của mẹ Hàn Tuyết thì bât giờ mẹ đã không phải đau khổ thế này.

Tại sao con lại khóc, con phải mạnh mẽ lên, sau này mẹ không còn bước theo con, chăm sóc cho con được nữa”
(23) – 44-870-23#ixzz2FUOaDyhU

“ Ngày ..tháng… năm …”

Cuối cùng thì mẹ cũng làm được rồi, nhưng Thủy ơi, sao mắt con nhắm nghiền thế, mẹ sắp đi rồi con biết không, mẹ sẽ không còn được nhìn thấy con nữa, mở mắt ra nhìn mẹ đi con, xin con đấy. Mẹ kiệt sức rồi, mẹ sợ, sợ lắm, sợ rằng con sẽ không tỉnh lại và mẹ sẽ không thể nói với con những lời yêu thương cuối cùng, “

Cuốn nhật kí gấp lại, mắt cô Thủy đã mờ đi vì nước mắt. Bầu sáng sáng lên trong phút chốc rồi lại chìm vào khoảng không của bóng tối.

Mưa.

Phong bì thư vẫn đặt trên bàn, cô Thủy quẹt ngang dòng nước mắt, với tay lấy nó, cẩn thận mở ra như sợ rằng chỉ một chút nữa, chỉ một chút sơ sẩy thôi, nó sẽ bay đi mất.

Bức thư ấy không có nhiều chữ, chỉ vỏn vẹn một câu nhưng lại khiến trái tim cô nghẹn lại

“ Hãy luôn nhớ rằng, mẹ….chưa bao giờ hết yêu thương con “

Hướng đôi mắt về phía cửa sổ, cảm giác lạnh lẽo ban đầu đã thay vào chút ấm áp. Rồi ngày mai sẽ ổn thôi, nhất định lại như thế. Cô Thủy khẽ cười, nụ cười nhẹ nhàng đầy tin tưởng.” Con sẽ giấu nước mắt đi mẹ ạ, con biết mẹ sẽ luôn dõi theo con mà, phải không. Ngày mai nắng sẽ ấm.”

o0o

Mặt trời lấp ló, xuyên qua tán cây, len lỏi giữa sân trường. Cát Anh mơ màng nhắm nghiền mắt, cuốn tiểu thuyết trên tay vẫn chưa đọc hết, nhỏ đang thả hồn mình vào một thế giới khác. Có vẻ như vẫn chưa muốn trở về thực tại, Ngọc Vi tới ngay bên cạnh bạn, nhỏ chép miệng:

- Lớp trưởng, đáng nhẽ cậu nên vào lớp chuyên văn mới đúng.

Vẫn không mở mắt , nhưng giọng nói Cát Anh đã đều đều vang lên :

- Cậu đến lớp sớm thế ?

- Không sớm làm sao nhìn thấy được cảnh tượng này.

Ngọc Vi khẽ liếc qua chọc bạn, nụ cười trên môi vẫn không dứt. Cát Anh ngồi hẳn dạy, nhỏ vươn người qua bên kia, lấy ra một hộp quà nhỏ.

- Tặng cậu.

Vi nhíu mày, nhỏ nhìn chăm chăm vào hộp quà, khó hiểu :

- Nhân dịp gì ?

- Chả dịp gì cả, thấy đẹp thì mua tặng cậu thôi.

Cát Anh trả lời bâng quơ, mắt nhanh chóng hướng ra ngoài cửa lớp. Vi kéo bạn quay trở lại nhìn chính diện vào mắt mình:

- Cậu nói đi, có chuyện gì xảy ra rồi phải không.

Một nụ cười thoáng qua, vương lại chút buồn trên khuôn mặt vốn bình lặng như hồ nước mùa thu. Cát Anh nhìn bạn, lắc đầu nhẹ. Nhỏ gấp cuốn tiểu thuyết lại đặt ngay ngắn lên bàn, từ từ lên tiếng :

- Tớ đã bảo là không có chuyện gì rồi mà, cậu thấy không, mọi thứ rất ổn.

Vi nhíu mày, định hỏi bạn cho cặn kẽ thì đúng lúc các học viên khác cũng tới. Thế Bảo cười tươi rói, cậu vỗ vỗ cái tay tạo sự chú ý cho các bạn :

- Đố mọi người mai là ngày gì ?
(24) – 44-870-24#ixzz2FUP6sVnE

- Ngu thế mà cũng hỏi, mai là ngày mai .

Thái Huy tỏ thái độ bức xúc, cậu chống lưng đứng thẳng nhìn bạn, mặt vênh lên. Thế Bảo bĩu môi, cậu xua xua cái tay, rồi chép miệng

7 bình luận

  1. Ha

    Truyen hay lam ban ak.nhung sao lau ruj k co chap moj vay

    • tại wapsite mới bị lỗi nên 1 số truyện mình post nó bị mất đy mình sẽ tỳm và post lại thank bạn

    • Hien

      Truyen hay ma ckua up het.up nkah len dj pan

  2. Hien

    Pan up nkah len nke.lop mjh dag cko ne

  3. update trang 108 nhá mọi người

  4. KenLove

    Sao vẫn ckưa ra chap tiếp vậy pạn?

Gửi lời bình

» Yahoo! : NhocLuCiFer
» Email : WapTruyenPro.Com@Gmail.Com
Waptruyenpro.com