₪ Cao Thủ Học Đường( Hai Lớp Học Đối Đầu) ₪

Ngày: 18/01/2013
Đăng bởi: Wap Truyện
Lượt xem: 23892

giấc trên đồng cỏ, không cặp sách, chiếc áo đồng phục hôm qua cũng còn y nguyên trên người, đi qua bác bảo vệ, tụi nó khẽ nở một nụ cười, khác với mọi lần phải năn nỉ ỉ ôi, chưa kịp mở lời thì cánh cổng học viện đã lập tức mở cửa.Một sự bất bình thường. Phải chăng sóng gió sắp nổi lên?

7h 50 phút.

Một tiếng đồng hồ là quá đủ so với việc chuẩn bị, tụi nó bước ra từ kí túc xá, khuôn mặt có đôi phần rạng rỡ hơn, trong đáy mắt của Hàn Tuyết đã dịu đi cái nhìn lạnh lùng vốn có, tiết đầu đã hết, nhưng là tiết thể dục nên lớp Toán có thể miễn, tiết tiếp theo là của cô Hàn Thủy.
- Á.

Có ai đó kêu lên, Cát Anh khẽ nhíu mày quay lại đằng sau, Hàn Tuyết đang cúi gập người ôm cái chân sưng mọng của mình. Sau một hồi xem xét, Cát Anh nhìn qua Khánh Đăng cười nhẹ, nụ cười ấm áp như nắng mùa thu:

- Cậu cõng Hàn Tuyết nhé.

Đăng tròn mắt, cậu có nghe lầm không vậy, chân mày Đăng lập tức co lại, cậu tự chỉ tay vào chính mình:

- Tớ ư?

Cát Anh gật đầu cái rụp:

- Ừm, là cậu đấy

- Nhưng….

- Cô Thủy sắp vào tiết vào nha, cậu nhanh lên nào.

Đăng nuốt khan, cứ như bị một cái gì đó hối thúc, mệnh lệnh của cô bạn lớp trưởng này đúng là không thể chống lại, nó có một sức hút nào đó rất lợi lại, khiến người ta cứ răm rắp nghe theo. Khánh Đăng bước lại gần Hàn Tuyết, cậu khom người, nhưng chưa kịp cúi xuống thì đã bị Tuyết đẩy ra:

- Không cần, tôi tự đi được.

Đăng nhăn mặt, bực tức:

- Nhanh lên, cậu mà không lên là trễ học đấy.

Cậu lại gần Tuyết hơn, nhưng chỉ đúng một giây sau lại bị bàn tay của nhỏ đẩy ra liền:

- Tôi đã bảo ,tự đi được mà.

- Nếu cậu ấy không chịu, thì cậu bế bổng lên luôn đi.

Lệnh vàng của Cát Anh ban ra, lập tức khiến cho nạn nhân hộc máu, nhỏ nói giỡn hay thật vậy, Tuyết liếc qua Cát Anh một chút, mặt nhỏ tái dần, quả là không dễ chơi. Hai mươi mấy cặp mắt còn lại của lớp Toán đang nhìn nhỏ chờ đợi.

- Không phải nhìn, các cậu nhanh lên, nếu không hai người bị tách ra bây giờ.

Cát anh tiếp tục lên tiếng. Lần này là mắt của Khánh Đăng chăm chăm nhìn vào cô bạn lớp trưởng, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, nếu như theo suy đoán ban đầu, nhỏ tính tình điềm đạm thì phải xem xét lại, sức ép và sự uy hiếp của nhỏ luôn luôn là tuyệt đối.

Năm phút sau giữa sân trường, người ta nhìn thấy một chàng trai với khuôn mặt tuyệt đẹp đang cõng một thiên thần trên lưng. Các học viên còn lại đi đằng trước không nén nổi những nụ cười thích thú. Cát Anh đúng là số một.

Phòng học của lớp Toán vẫn như mọi ngày, nhưng trống đã vào hơn mười phút mà vẫn chưa thấy cô Hàn Thủy đâu, Ngọc Vi sốt ruột xem đi xem lại đồng hồ, đúng lúc Nhật Nam định chạy xuống phòng giám thị thì cửa lại mở. Và….một cô giáo bước vào. Cả lớp Toán đứng hình.

- Giới thiệu với các em ,cô là Mai Vân giáo viên dạy môn Anh văn đồng thời….

- Cô Hàn Thủy đâu rồi ạ?
Cô ấy bị ốm hay sao mà cô lại dạy thay vậy?

- Lão bà bà ốm nặng không cô?

Cô Vân chưa kịp nói hết câu đã bị tụi nó ngồi phía dưới cướp lời, cả lớp Toán nháo nhào lên, lo lắng có, tò mò có, nhưng trên hết vẫn là cảm giác ấy…..sợ hãi. Chỉ có một người ngồi cuối lớp, vẫn lặng lẽ xem lại sách vở, như chưa hề có gì xảy ra.

RẦM

Bàn giáo viên rung lên, hai mắt cô Vân sòng sọc, kìm cơn giận xuống cô dằn giọng:

- Có định cho tôi nói nữa hay không hả? Tôi là giáo viên dạy Anh Văn mới đồng thời cũng là giáo viên chủ nhiệm của cái lớp này.Nghe rõ chưa có cần tôi nhắc lại hay không ? Này….này em làm cái gì thế…..này

Cô Vân chưa nói hết đã phải ngưng lại vì Nhật Nam đang bước dần ra khỏi phòng học, Cát Anh chạy lại, nhỏ níu tay cậu , hỏi nhẹ :

- Nam, cậu định làm gì vậy?

- Tớ lên phòng hiệu trưởng.

- Nam, không được, từ từ giải quyết được không.Cậu thử hỏi cô Vân xem đã…

Nhỏ lắc lắc đầu, nhìn cậu nài nỉ, Nam giật phăng tay nhỏ ra khỏi tay mình, cậu lớn giọng hơn:

- Tớ không thể để chuyện này xảy ra được, sao tự nhiên lại bắt cô Hàn Thủy nghỉ việc chứ.Người nên hỏi là người khác, cậu biết mà.

Cậu nhìn nhỏ, mắt buồn hơn, nhỏ khẽ gật đầu.Lần đầu tiên Nam không nghe lời Cát Anh nói, lần đầu tiên cậu buông tay nhỏ dễ dàng như vậy, cậu chạy ra khỏi lớp, để mặc cô Mai Vân vẫn chết sững như trời trồng, Cát Anh chạy theo, nhỏ cố níu cậu lại không được, vậy thì nhỏ sẽ đi theo cậu, các học viên trong lớp lần lượt rời khỏi chỗ, tiến thẳng về phòng hiệu trưởng. Hàn Tuyết là người cuối cũng, chân nhỏ vẫn bước đi. Một cảm giác gì đó dâng lên nghèn nghẹn, phải chăng

7 bình luận

  1. Ha

    Truyen hay lam ban ak.nhung sao lau ruj k co chap moj vay

    • tại wapsite mới bị lỗi nên 1 số truyện mình post nó bị mất đy mình sẽ tỳm và post lại thank bạn

    • Hien

      Truyen hay ma ckua up het.up nkah len dj pan

  2. Hien

    Pan up nkah len nke.lop mjh dag cko ne

  3. update trang 108 nhá mọi người

  4. KenLove

    Sao vẫn ckưa ra chap tiếp vậy pạn?

Gửi lời bình

» Yahoo! : NhocLuCiFer
» Email : WapTruyenPro.Com@Gmail.Com
Waptruyenpro.com